CÁC BÀI THƠ VỀ MẸ MARIA

Bông Hồng Tháng Mười

X

in dâng Mẹ những bông hồng bé bỏng,
Của tháng Mười: tràng hạt đã nở hoa,
Ngọc lời kinh, thành ánh sáng, lời ca.
Đẹp lộng lẫy, hoà trầm hương ngào ngạt,
Kinh vào nhạc, ngợi khen vào tiếng hát.
Hương vào hoa, thần nhập chuỗi Môi Khôi,
Nghe lời kinh, mật ngọt lịm từng lời.
Vào thế giới, rừng hồng thiêng sáng láng,
Ngàn khoái lạc, thẩm thấu toàn não trạng.
Hồn ngất ngây, đi lạc lối thiên đàng,
Nhạc vào kinh, vào ánh sáng cao sang.
Vào tràng hạt, kinh Kính Mừng trọng thể,
Ba ngàn thế giới, trăm ngàn thế hệ.
Ave Maria, vũ trụ nhiễm mầu hoa,
Mầu mây trời, màu ánh đẹp bài ca.
Sương lóng lánh, màu ánh trời vô nhiễm,
Xuân ánh sáng, ngày nạm vàng tuyệt diễm.
Lời thiên thần, kinh sáng đẹp bình minh,
Cùng thế nhân, kinh hợp tấu hòa bình.
Chất xúc tác, duyên đất trời hội tụ,
Đầy ơn phước, tràn lộc Trời no đủ.
Mỗi khi nào, lòng trĩu nặng se buồn,
Tim héo hon, ngập băng giá mưa tuôn.
Hồn được uống, kinh Kính Mừng thần dược,
Bao khắc khoải, bao u buồn cất bước.
Bao âu lo, say men rượu ủi an.
Nở hoa lòng, thơm hương ý hân hoan.
Đêm phục kích, kinh Kính Mừng dâng nguyện,
Người chiến sĩ, được can trường huấn luyện.
Bao thuyền nhân, chỉ đọc một lời kinh,
Vượt ba đào, khi hồn đã dâng tình.
Một khí giới niềm tin trong ngục thất,
Ngàn chước dối một lời kinh sự thật.
Thuốc an thần khi trằn trọc đêm trường,
Giải pháp thần khi lòng rối tơ vương.
Quá kỳ diệu “Kinh Hoa Hồng” chói sáng.

Gươm Con Lòng Mẹ

G

ươm sầu thảm xuyên thâu vào tim Me
Mắt không hồn, máu rỉ mà lệ khô,
Tay ôm con còn xác, Mẹ thờ ơ:
Không thấy nặng, không thấy buồn khổ nữa!
Từng bắp thịt, từng thớ gân tan rữa.
Chúa ngoẹo đầu tay Mẹ ẵm thân con,
Mẹ như cây khô cạn nhựa héo hon.
Thân Chúa nặng chĩu sâu giữa gối Mẹ,
Hồn khỏi xác, mí mắt còn mở hé.
Mẹ cúi nhìn mà đâu có thấy chi,
Mẹ quặn đau, thánh thể Chúa vô tri.
Trước mắt Mẹ, đất trời vừa sụp đổ,
Toàn vũ trụ, riêng con mình máu đổ.
Lòng chí thành lễ hiến tế hy sinh,
Lễ toàn thiêu, lễ vật biết bao tình.
Tuân thánh ý vui lòng xin dâng hết,
Đau từ biệt dâng lên CHA cái chết
Của con yêu và đau đớn bản thân,
Từng vết loang lệ trộn máu kề gần.
Ôm thật chặt Mẹ ngồi như bất động
Như tượng đá ngàn năm trơ, hết sống.
Mắt đăm đăm nhìn thăm thẳm xa xa
Từng tấc lòng tình lệ đá thăng hoa.
Thân Chúa lạnh Mẹ muốn truyền hơi ấm,
Lấy tay áo chấm mồ hôi lấm tấm
Của thân con máu chảy chẳng về tim
Gần bên con, Mẹ vẫn muốn đi tìm.
Từng hơi thở của ngày xưa tháng cũ
Từng lời nói hay mắt nhìn cũng đủ
Tình yêu tình tha thiết! Con ơi! Con!
Mẹ mãi chờ dù thân có mỏi mòn.
Mẹ ôm xác Mẹ muốn tan thành khói
Hai khối thể muốn mãi còn buộc trói
Chẳng muốn lìa dù cái chết chia đôi,
Thương bao la tình Mẹ đã lên ngôi.
Từng dòng máu muốn truyền sang thánh thể,
Có những lúc rửa xác con bằng lệ.
Những tế của Mẹ muốn tan đi,
Hy vọng rằng truyền được một chút gì.
Vào nhiễm thể của người con bất động,
Vào da thịt của vật yêu hết sống.
Tay đỡ tay, kề môi áp để hôn,
Muốn sẻ cho con yêu lấy một nửa hồn.
Tay Chúa thõng Mẹ mỏi tay buông xuống,
Dao cắt ruột, mắt chẳng còn định hướng.
Gươm xác con chém nát hết cõi lòng,
Mẹ từng mong uống hết giọt máu hồng.
Từ ngọc thể của người con chí thánh.

Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỹ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng. (Luca 2, 18-19)

Hoa Tháng Năm

H

oa nào đẹp bằng hoa tháng năm,
Ngọc ngà rực rỡ nét trăng rằm.
Hoa thiêng giáng hạ nơi trần thế,
Lộng lẫy duyên trời nổi tiếng tăm.

Hương có bao giờ theo ý hoa,
Đất, Trời có một MARIA.
Hương hoa cung điệu ngàn cung bậc,
Hoa đã dâng hồn theo thánh ca.
Hoa đã mang hương “Thánh Thể Trời,”
Cung chiều hòa nhạc ý chơi vơi.
MAGNIFICAT màu dâng tạ,
Lồng lộng hương trầm cao gió khơi.

Mãn nguyệt khai hoa hương vẫn trinh,
Truyền tin phút lạ thánh dâng tình.
“Phận hèn tôi tớ xin vâng ý”
Thiên sứ quì dâng huệ trắng xinh.

Nhân hậu từ bi trong ý hoa,
Màu tươi cứu độ MARIA
Nhụy hoa chỉ nhiễm tình thương xót
Sáng láng hơn hoa bác ái ca
Mãi mãi còn hương đất với trời,
Hoa lòng cứu khốn khắp nơi nơi.
Hương xưa nồng mãi còn nguyên vẹn,
Truyền thống tình thương không có vơi.

Dâng Mẹ

X

in dâng kính! Mừng Nữ Vương rất thánh,
Đấng quyền uy! Lạy Mẫu Hậu thiên đàng,
Ngôi huy hoàng, trên chín phẩm cao sang.
Phúc lạ nhất trải muôn ngàn thế hệ,
Đấng làm mẹ một Vua Trời cứu thế.
Với thế nhân Người là bậc Mẹ hiền,
Xinh, dịu, hòa hơn hết mọi nàng tiên.
Áo người đính những vị sao sáng láng,
Mặt rực rỡ như bình minh chói rạng,
Và dịu êm như một thuở trăng tròn,
Ánh mắt cười như đào cánh tươi non.
Tay giang rộng đón chờ đoàn con đến,
Trong mọi lúc chẳng bao giờ phải hẹn.

Mẹ! Mẹ ơi! Hoa của một tình dâng,
Con đến gần sao lòng thấy lâng lâng.
Dâng mai sớm, nụ ngày tươi vừa nở,
Vừa thức dậy lòng đoàn con xin mở,
Dâng, dâng lên khi hoa nắng ban trưa,
Những tình lòng, thương mến mấy cho vừa.
Dâng kính Mẹ tại mỗi nhà tối đến,
Sáng bạch lạp kinh chiều tin, cậy, mến.

Ngày đầu năm xin dâng Mẹ bốn mùa,
Xuân, hạ, thu, đông nắng cũng như mưa.
Đêm băng tuyết cũng như ngày nóng bức,
Lúc con ngủ, con làm, chơi hay thức.

Thời hoa niên vô tội tuổi ngây thơ,
Những ngày yêu, tháng mộng thuở tình mơ.
Khi Khôn lớn trước đường đời nguy khó,
Lãnh sứ mạng thấy mình sao bé nhỏ.

Maria! Con dâng cả tuổi hoa,
Nặng thời gian khi bóng xế tuổi già.
Tình dâng Mẹ khi cô đơn, lẻ bóng,
Thông minh, giỏi, lúc ngu đần, lóng ngóng.
Khi khó nghèo, lúc thất vọng khổ đau,
Khi não nề, lúc tình lỡ âu sầu.
Thời vui vẻ hay giầu sang, hạnh phúc,
Gặt thành quả khi vinh quang đúng lúc.

Cuộc đời hồng khi được ở quê nhà,
Của tuy nghèo nhưng ngày tháng nở hoa.
Đường tị nạn giữa đất người bỡ ngỡ,
Cảnh thất lạc nghẹn ngào nghe tim vỡ.
Những cuộc đời bật rễ cảnh lưu vong,
Về quê xưa lòng canh cánh ước mong.

Xin dâng Mẹ cả quê hương đất nước,
Cảnh loạn lạc, xin dẫn đi từng bước.
Một phần ba thế kỷ khổ chiến tranh,
Thảm:  núi xương, sông máu, cảnh điêu tàn.
Đau xé ruột những gia đình ly tán,
Người cải tạo, người ra đi tị nạn.
Thân đọa đầy, héo hắt cảnh ngục tù,
Mất niềm tin đau bóng tối âm u.
Không linh mục bơ vơ từng xứ đạo,
Khi sợ sệt như bầy gà gặp cáo.
Người ra đi chìm sóng nước đại dương,
Những nạn nhân của hải tặc vô lương.
Bị cướp, giết, bị chúng làm ô nhục!
Bị xua đuổi, không một nơi tá túc!
Mãi lênh đênh trên mặt biển mênh mông,
Đợi mỏi mòn nhân loại một tấm lòng...
Dâng lên Mẹ cả triệu người đất Việt,
Nơi hải ngoại tình yêu thương tha thiết.
Muôn, muôn đời Mẹ là Mẹ Việt Nam,
Mẹ luôn thương dân Việt, mãi ủi an.
Hằng Cứu Giúp, Mẹ phù trì, che chở,
Mắt âu yếm, giang vòng tay rộng mở.
Cả đoàn con dâng tình, trí, óc, tim
Mãi bên Người đâu còn phải đi tìm
Một cõi phúc, dâng xác, hồn...tất cả.

Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Maria thân mẫu Đức Giêsu, và với anh em của Đức Giêsu. (Cv 1, 14)

Bông Hồng Vũ Trụ

K

êu tên Mẹ ! làn môi đường, mật ngọt,
Maria ! nghe tợ triệu hoà âm,
Thoáng nghe danh đã xúc động tâm thần,
Ruy rẩy quá lâng lâng vào cực lạc.
Đê mê đắm trong lời hoa điệu nhạc,
Mẹ, suối nguồn chảy muôn triệu lời thơ.
Hứng, triều dâng dào dạt sóng không bờ,
Ngây ngất lịm trong nhạc thần diễm tuyệt.
Một bông hồng vũ trụ Maria,
Siêu thế phàm trang tuyệt đỉnh tinh hoa.
Bao nhân đức đồng quy về tất cả,
Lòng trung trinh tựa vàng son, sắt đá.
MARIA ! MARIA ! MARIA
Vùng kết tinh hội tụ tỉ hương hoa.
Đẹp, đẹp qúa ! Ôi chao nhìn vẻ đẹp,
Con ngây ngất cùng linh hồn khép nép.
Lòng rừng gai một bông huệ trắng ngần,
Giữa trời xanh chỉ Một giải Hồng Vân.
Một ánh lửa đêm trường ngàn dặm tuyết,
Biển băng giá mù đen hồng ánh nhiệt.
Cánh đồng bùn duy nhất đóa hoa sen,
Dậy ngát hương mùa rượu đã lên men.
Hương Trầm, Quế ngạt ngào thơm tất cả,
Rừng leo quấn, Mẹ như cây Trắc Bá.
Một Trăng Rằm, trong vắt biển mênh mông,
Ánh hoàng hôn, phản chiếu rực dòng sông.
Bình minh đẹp của ngày đầu sáng thế,
Tụ tinh anh qua bao ngàn thế hệ.
Lửa tuyết trinh toàn vẹn giữa hồng trần,
Tiếng tung hô vượt qúa triệu Tinh Vân.
Lưu truyền mãi tỉ năm đường ánh sáng,
Đến muôn kiếp vẫn huy hoàng chói rạng.

MARIA ! nói mãi MARIA !

Ngọt, dịu dàng, du dương triệu bài ca,
Trong nguy khốn, khi não nề tuyệt vọng.
Giây hấp hối phều phào Tên Cực Trọng,
Tuổi bé thơ tập nói lúc lên ba,
Đầu tiên môi bật tiếng MARIA.
Thánh danh đẹp hơn Vàng Son, Gấm, Vóc,
Thiên thu sáng Một vầng tên nạm ngọc.
Lá trăng thanh, gió mát MARIA,
Là trời xanh, là biển rộng MARIA.
Quá huyền diệu, Tên Tình Yêu Rất Thánh.

Lửa soi sáng cả một trời đức hạnh,
Lượng hải hà không giới hạn từ bi,
Mẹ ân cần theo dõi bước con đi.
Sa mạc cháy da Mẹ là ốc đảo.
Vùng trú ẩn khi cuồng mưa gió bão.
Biển cả mịt mù định hướng vì sao,
Thuyền cứu độ khi lâm khốn ba đào.
Mẹ hiển Thánh, Mẹ muôn đời triệu kiếp,
Mẹ Cứu Giúp hằng liên tay nghĩa hiệp.
Mẹ lau khô nước mắt lũ con buồn,
Mẹ thương nhìn con nức nở ngàn cơn.
Mẹ an ủi dịu tâm hồn khích động,
Mẹ khích lệ bao con người thất vọng
Đàn con côi Mẹ quấn lại khăn tang
Nhìn con sầu Mẹ lã chã hai hàng
Mẹ chỉ bảo đường ngay, nẻo chính,
Mẹ cho thuốc lành con người tật bịnh.
Thấy con cười Mẹ hé nở miệng hoa.
Mẹ xoa đầu yêu các bé hoan ca...
Đến gần Mẹ con thấy lòng đổi khác,
Lâng lâng trí cùng linh hồn khoái lạc.
Mắt thiên thần Mẹ êm dịu nhìn con,
Mẹ hỏi han tình Mẫu Tử vuông tròn...
Nói về Mẹ...phải bút rừng, biển mực.
Ngàn năm lẻ và không gian đuối sức...
Nét tuyệt vời diễm ảo El Greco (1)
Hàng hàng thơ, tuyệt cú đẹp như mơ,
Vươn chới với ! chẳng bao giờ tả được !
Cung, điệu, nhạc bay du dương lả lướt,
Schubert trong diễm diễm điểm nhạc thần (2)
Magnificat lời kinh tạ hồng ân (3)
Và tất cả. MARIA ! là tất cả.
Rằng đây tim vẽ màu tình,
Bông hồng vũ trụ tuyệt xinh muôn đời.
Nhạc thơ run rẩy chơi vơi,
Chan hòa ánh sáng nạm lời diệu ca.

(1)-Họa sĩ vẽ nhiều bức danh họa về Đức Maria.
(2)-Nhạc sĩ sáng tác bản AVE MARIA lừng danh.
(3)-Lời ca của Đức MARIA dâng lên Thượng Đế.

Ngàn Hoa Dâng Mẹ

C

on muốn hóa: thành hoa hồng thắm đỏ,
Dâng lên Người, mến ái nhiệt tình con,
Con muốn làm lan, ngọc búp no tròn,
Dâng ngào ngạt, hương thơm rừng trinh bạch.

Như huệ trắng lòng đơn sơ thanh sạch,
Tựa cúc vàng rung cánh gió thu sang,
Khi xuân về, nở rộ khóm mai vàng,
Hay hè đến, nức thơm đầm sen hạ.

Đào hồng đẹp, gom trời xuân tất cả:
Hay thủy tiên, trang nhã sáng đầu xuân,
Rừng phong lan, ngà ngọc đẹp bao lần,
Như hoa tím, tượng trưng lòng khiêm tốn.
Cành hoa đại, tình dâng chùm hoa lớn,
Hoa tường vi, bé nhỏ rất đơn sơ,
Hoa súng mầu, bạch ngọc nở ven hồ,
Hoa mai trắng, bên rừng như ánh tuyết.

Hải đường lộng lẫy, phô ngày xuân diễm tuyệt,
Chùm hoa ngâu, lấm tấm bé thương thương,
Dậu hoa nhài, thoang thoảng nhớ hương vương,
Dàn thiên lý, ngọc nhạt xanh mát mắt.

Thơm hoa bưởi, khi chiều buông nắng tắt.
Dạ lý hương, hơi thở của hồn đêm,
Mưa hoa cau, ướp sương hạ thơm êm.
Vùng lan quế, ngát mùi thơm tỏa mãi.

Rừng nhiệt đới, chín mùi hương ngon trái.
Cả hương trầm, lan tỏa rộng trên không,
Dịu ngọt thơm, mai sáng khóm hoa hồng.
Gom tất cả, hương thơm trong trời đất.

Thâu mãi mãi, tỉ hoa còn hay mất.
Nhưng tiếc rằng con hoa loại quá thường,
Hoa chẳng ra hoa, lại chẳng có hương.
Lùm cây dại:  một hoa hèn nội cỏ.

Thân gai góc của loài hoa mắc cở.
Đóa hoa dâng, nghèo khó của hồn con,
Chẳng thắm tươi, mà mầu xỉn héo hon.
“Con đừng ngại cứ dâng Mẹ,” Chúa nói...

Sứ Điệp FATIMA:
Cải Thiện Đời Sống
Lần Chuỗi Mân Côi
Tôn Sùng Trái Tim Mẹ

Tình Hoa Dâng

M

ẹ ơi! đây bó hoa tim,
Đường đời vạn nẻo con tìm tiến dâng.
Thuở nao “Hoa ý XIN VÂNG”,
Đất trời bỡ ngỡ bâng khuâng một thời.

Từ tấm bé nơi cõi lòng trong sạch,
Búp ngón hồng hoa huệ tiến hai tay,
Màu thời gian thay đổi tháng năm dài.
Vừa thức dậy dâng ngày, hoa ánh sáng,
Màu trưa đẹp con dâng loài hoa nắng.
Buổi hoàng hôn dâng Mẹ đoá hoa mây,
Chiều dâng kinh hoa cảm tạ đêm ngày.

Mùa xuân đến tiến muôn hoa rực rỡ,
Rừng trinh bạch hương lan mùa gió thở.
Gió hạ về kính Mẹ đóa hoa sen,
Gió nồm nam cung tiến hoa trăng lên.
Chiều thu chớm dâng tươi vàng hoa cúc.
Hoa sốt sắng xin Mẹ ban muôn lúc.
Ngày chớm đông dâng Mẹ đóa hoa mai.
Cánh long lanh ánh nước, tuyết mưa cài!

Dâng hoa thắm khi cõi lòng tươi trẻ,
Mùi hương ngát, lồng màu hoa muôn vẻ.
Thuở yêu đương dâng lên Mẹ hoa tình,
Con yêu đời thưa Mẹ những hoa xinh.
Con sầu não xin dâng tình hoa lệ!
Dâng hoa tìm khi cõi lòng đơn lẻ!
Lúc vui mừng dâng Mẹ những hoa tươi,
Khi thành công xin Mẹ nhận hoa cười.

Sống lời CHÚA Mẹ ơi! Hoa Kinh Thánh,
Mẹ khích lệ giữ màu hoa đức hạnh.
Hoa bình tâm cho tim não thanh nhàn.
Gần bên NGÀI hoa tuyệt diệu bình an.
Về nhà CHÚA sống hoa tình hạnh phúc,
Hoa an ủi con đường đời khổ cực.

Ở quê nhà dâng hoa bưởi, ngâu, cau.
Sáng, trưa, chiều đẹp hương ý nguyện cầu.
Khi lưu lạc dâng nhờ hoa đất khách,
Lòng cằn cõi con dâng hoa sa mạc.

Hoa cỏ may khi leo núi, trèo đèo,
Hoa cây trông Mẹ ban lúc cheo leo.
Hoa thư viện con dâng tình tuổi học
Hoa lao động đổ mồ hôi, khó nhọc.
Hoa cầu vồng dâng lên Mẹ sau mưa,
Hoa thủy tinh dâng Mẹ nắng ban trưa.
Hoa liên kết khi con còn bỡ ngỡ,

Hoa bình tĩnh sau cơn dài lo sợ.
Nơi rừng già thưa Mẹ đây hoa sim,
Nẻo đường tình dâng máu đỏ hoa tim.
Ngoài biển cả xin tiến dâng hoa sóng.
Con dâng Mẹ trọn hoa đời đang sống.

Nơi thôn trang xin dâng Mẹ hoa đồng,
Nẻo non cao cung tiến phấn đồi thông.
Lòng rừng thẳm dâng hoa hương trầm quế,
Năm tuổi trẻ tiến loài hoa thế hệ.
Máu về tim xin dâng Mẹ hoa lòng,
Lời hoa kinh chào kính chuỗi bông hồng.

Mẹ vui nhận hoa tình con hiếu thảo,
Hoa kêu gọi những khi nào ảo não.
Mẹ thương ban hoa phước, lộc muôn đời,
Để hương tình bay đến nẻo chơi vơi.

Nơi băng cực dâng lên Người hoa tuyết,
Lòng ấm lại tình vào hoa tha thiết.
Ơn tuôn tràn như nhiệt đới hoa mưa...
Gió phong lan sao hương quá dư thừa.

Tình nóng nảy con dâng màu hoa chói.
Rừng đêm lạc xin Mẹ ban hoa khói.
Hoa ăn năn khi sa ngã bao lần,
Thuở hoang đàng hoa thành ý cản ngăn...

Khi bẽn lẽn dâng loài hoa mắc cỡ,
Hoa chỗi dậy khi bước đầu lầm lỡ.
Sáng xuân hồng dâng lên Mẹ nhánh đào,
Về nhà CHA dậy hương ý ước ao...

Hoa cải thiện tươi cuộc đời đổi mới,
Hoa đáp ứng tình CHA đang mời gọi.
Những phút giây hồn cảm thấy cô đơn
Tình mẹ con loài hoa quí Mẫu đơn
Hoa ấp ủ trong tình con với Mẹ,
Hoa che chở con chẳng còn đơn lẻ.

Hoa Khiêm nhường tím nhạt thềm hoa soan,
Con trung thành Mẹ ban tặng hoa ngoan.
Hoa vững chí giữa dòng đời giông tố,
Hoa sáng suốt chân lý tìm sáng tỏ.

Hoa tuyệt vời của Tình Mẹ và Con,
Hoa nhân đức vàng lồ lộ nét son,
Hoa Mẫu Tử tình xuân hồng mãi mãi.

Hoa nào hồn ý “xin vâng”,
Mẹ ơi xin dạy hoa dâng tuyệt vời.
Hoa thần ý thánh chơi vơi,
Vẹn tròn hoa phúc nơi nơi dòng đời.

Lời Lời Kinh Hoa

Đ

ây điệp khúc lời GABRIEL ca ngợi,
Một thuở nào khi đi sứ trần gian,
Phút ngọc ngà im lặng cả thiên đàng,
Nghe, ngóng, đợi tiếng nữ trinh chấp nhân.
 
Rằng đây diễn lại ngàn xưa,
Một trang sử thánh lời thưa dịu dàng.
XIN VÂNG tuyệt diệu tiếng vàng,
Đất trời hòa giải nhịp nhàng từ đây.
Năm năm, tháng tháng, ngày ngày,
Đoàn con diễn lại bào đóng vai sứ thần.
Thời gian vũ trụ xoay vần,
Lời lời kinh ngọc vang ngân sớm chiều.
Phút giây cao đọc lời yêu,
Tưởng như hội nhập cao siêu thánh thần.
 
Ôn lại mãi màu thời gian kinh thánh,
Đất với Trời hòa giải lại tình duyên,
Lời trầm hương đẹp tấu khúc cung huyền.
Cả vũ trụ liên hoan vàng tiếng hát.
Lời tuyệt diệu nên tình hồn mãi khát.
 
Ngàn xưa nối lại ngàn sau,
Lập đi lập lại muôn câu kinh chào.
Lời tim tình tự ước ao,
Cũng như sứ giả năm nao cất lời.
Vào hồn triều sóng chơi vơi,
Lời thần thánh thót miệng người nở hoa.
Lời kinh đã biến lời ca.
 
Qúa lộng lẫy đây đường mây ánh sáng
MARIA diễm diễm đẹp kinh sao,
Aùnh sáng cả ngàn vũ trụ ước ao.
Hơn năm chục xếp hàng dài tinh đẩu,
Thành một chuỗi để ngân hà lưu dấu.
Đường tinh vân nối kết lại thành giây,
Đẹp tuyệt vời “ Chuỗi vũ trụ” sao mây.
Hương trầm ủ lời kinh vàng lộng lẫy,
Tình chới với hoa lan tươi biết mấy.
Chuỗi hoa nồng kinh ánh sáng diệu huyền,
Đây dòng tình hương sắc cả trời duyên.
Nạm nhạc thánh vào lời kinh trọng thể,
Gia phả thánh lưu truyền bao thế hệ.
 
Rằng đây linh dược thần thiêng,
Gia tài của Mẹ cho riêng con mình.
Môi hoa mới hé kinh xinh,
Thiên đàng bỡ ngỡ mối tình năm nao.
Đất trời hội ngộ ra vào,
Từ giây phút ấy nêu cao lời thề...
Những ai trạng huống não nề,
Lời kinh vừa đọc đi về cõi vui.
Những ai đất khách ngậm ngùi,
Như ai đau khổ lệ chùi khăn hoa.
Kính mừng vừa cất tiếng ca,
Tưởng như hạnh phúc ngọc ngà cõi tiên.
Mưa hung, bão tuyết, chiều hiền,
Điểm tang kinh ngọc làm duyên cuộc đời,
Thương yêu ngây ngất chơi vơi,
Con về với Mẹ đầy vơi chuyện tình.
 
Chiều nắng tắt khi gia đình họp mặt,
Kinh hoa hồng giây liên kêt toàn gia,
Tình trong tình khi cùng đọc kinh hoa.
Uống ngon ngọt cùng vui chung tiệc thánh,
Kinh hiệp nhất, kinh gia tăng sức mạnh.
 
Rằng đây trọng đại lời ca,
Rằng đây biến cố nở hoa Đất, Trời.
Rằng đây nẻo thuộc, chơi vơi,
Diễm tình ca khúc lời lời kinh hoa
Tìm về kỷ niệm ngọc ngà,
Kinh tim nhip máu yêu ca trọn đời...

Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh.  Đức Giêsu nói với thân mẫu rằng:  “ Thưa bà, Đây là con của bà.” (Luca 19, 26)

Ave Maria

N

hư chói với ngợp cung trầm nhạc thánh,
Ngát vào hương, hoa, lá nẻo thiên đàng,
Vui đường mây êm ngõ nhỏ sao trăng,
Đẹp lộng lẫy cầu vòng hoa ánh sáng.
Vùng ngọc nạm mặt trời đêm chiếu rạng
Muôn tung hô AVE MARIA
Phím đường tơ vàng âm sắc chói loà.
Chào Thánh Mẫu đổ nghiêng ngàn tinh tú,
Chỉ có một màu hoa trinh vũ trụ.
Bước thời gian nín lặng bỗng ngừng đi,
Màu không gian rực rỡ vội nghiêm quỳ.

Êm ả quá cung lòng sao tuyệt diệu!
Nhạc trần tấu khúc trường ca giai điệu,
Dài ngũ âm điệp khúc AVE MARIA,
Lời suy tôn vang tiết điệu thái hoà.
Hoa tim nở ô kìa sao hạnh phúc,
Từng nhịp điểm thiên diễm tình đúng lúc.
Tình dâng tình vui chất ngất lời kinh,
Lời kính mừng triều sóng biết bao tình.
Chào kính Mẹ dùng lời xưa Thiên Sứ,
Lưỡi mật ngọt trí, hồn vui no đủ.
Mắt ngời sao mặt rạng rỡ vườn hồng,
Như hoa quỳnh tắm ánh sữa trăng trong,
Hồn chìm đắm dòng sông tình rất thánh.

Đẹp! Đẹp quá! MARIA đức hạnh,
Một loài hoa chói sáng giữa loàøi gai,
Sa mạc hoang liễu biếc nét trang đài.
Sâu lũng thấp chùm tia trời nắng bạc,
Một sợi khói khi giữa rừng đi lạc.
Bóng cây dâm nắng thiêu đốt đỉnh đồi,
Nền đêm đen mắt sao lẻ lên ngôi.
Võng ánh sáng nam hào quang rực rỡ,
Hương lan dại nhiễm vào tim gió thở.
Cánh rừng xuân bát ngát một trời hoa,
Mượt nhung tơ tròn mộng búp ngọc ngà.
Cũng khép nép chào Trinh Vương Vô Nhiễm,
Sông tinh đẩu cũng suy tôn cực điểm.
Giải ngân hà vội vã trải đường sao,
Gió hai tay nâng tà áo Mẹ cao.
Hài sen bước làm xôn xao nắng hạ,
Mẹ nhẹ thở hương tình hồng tất cả.
Ngon nồm nam hầu quạt lúc đêm nồng,
Trải chiếu ngồi dòng ánh lụa trăng trong.
Thu quyến rũ trời xanh may áo Mẹ,
Thiên thai gót lá đào vương bước nhẹ.
Ánh chói ngời dòng tuyết áo màu trinh,
Hoa tuyết bay dệt đan lại bóng hình.
Ngàn hoa trái bốn mùa thơm ý Mẹ.

Một chấn động trải muôn ngàn thế hệ,
Ngày Đất Trời giao ước phút Truyền Tin,
Quá huy hoàng ngơ ngác ánh sao chìm.
Hương bỗng ngát chim bỗng ca, tim mở,
Nhựa bỗng ứ, chồi bung ra, hoa nở.
Sóng tình tràn vào cả một trời thơ,
Quá ngạc nhiên chưa có một lần mơ.
Kết ước đẹp bỗng thiên đàng mở cửa,
Ngàn vũ trụ trong nhiệt tình bốc lửa.
Xin kính mừng một Trinh Nữ hoài thai,
Một NGÔI TRỜI, Bà là MẸ NGÔI HAI.
Chỉ có một.  Nàng quá nhiều phúc lạ,
Thế giới nữ cao vời hơn tất cả.

Lượng hải hà như muôn đuốc từ bi,
Ánh mắt nhìn hiền dịu ngọc lưu li.
Mẹ chăm sóc thương từng con nhân loại,
Con lầm lạc, con hoang đàng băng hoại.
Mẹ ngón ngà mơn trớn, lại yêu thương,
Thăm lều tranh dù tước phẩm Nữ Vương.
Giang tay rộng ôm con nghèo ghẻ lở,
Thương tất cả lòng bao la rộng mở!

Con chơi vơi bơi khắp nẻo chợ đời,
Con bơ vơ chỉ có Mẹ kêu mời.
Khi buột miệng MARIA phúc lộc,
Hồn ngây ngất vào từ trường gió lốc.
Dâng cao tình bát ngát vút thinh không.
Dịu cơn mê vào thể xác lâng lâng.
Hồn chết ngất uống nhạc trời sống động,
Trí bay bổng con diều chiều gió lộng.
Cả mùa trăng cho đến cả mùa thơ,
Cả lời tim cho đến cả tình mơ.
Chẳng so sánh được một phần kinh trọng thể,
Đọc cảm động rưng rưng hai hàng lệ.
Lời kinh hoa ngào ngạt đủ mười hương,
Từ trường yêu chan chứa đủ mười thương.
Vịnh trú ẩn khi thuyền đời bảo tố!
Là điểm tựa bước đời lầm lọt hố!

MARIA! Tim con dâng lời chào,
MARIA! Lời kinh đọc ước ao.
Gần bên Mẹ cây đồi xuân nắng gội,
Đến với Mẹ biển băng tan mở lối.
MARIA! Toàn vàng lời kinh hoa!
MARIA! Ngọc ngà tình kinh ca!
Đọc, hơi thở biến thành hương ngào ngạt,
Và không khí nạm kim cương nắng nhạt.
Nhạc vào kinh, một vũ trụ tình ca,
Thoảng hơi kinh gai cũng biến thành hoa.
Sao kết nối chuỗi hoa hồng ánh sáng,
Lưu vết ngọc chuốt ngày, giờ, năm, tháng.
AVE MARIA là nắng lụa vườn xuân,
Là yêu đương trọn vẹn đến ngàn lần.
Là run rẩy tơ vàng say sóng nhạc,
Đêm huyền ảo trăng nạm màu nước thác.
Là chim ca là suối hát lưng đèo,
Nhánh phong lan cây ghềnh đá cheo leo.
Đồi sương phủ ngàn ngàn cây bạch lạp,
Rừng hoang đã vàng chói ngời bảo tháp.
Là an bình tuyệt diễm một hồn ca,
Là cung thương tình đẹp một hồn hoa.

Lời chào Mẹ muốn muôn lần lập lại,
Lời yêu dấu vẫn muôn đời tồn tại.
Vạn nẻo đời chỉ một hướng bình tâm,
Vạn bản đàn chỉ một điệu hoà âm,
Kính chào MẸ AVE MARIA điệp khúc.

Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

H

ay tin Mẹ Thánh về trời,
Tông đồ, môn đệ vội rời địa phương.
Đứng quanh chiêm niệm bên giường,
Mẹ hiền phúc hậu tấm gương tuyệt vời.
 
Nghe tin Mẹ lìa trần bao sửng sốt!
Các Tông đồ, môn đệ đến phục tang,
Mắt Mẹ hiền dòng lệ đổ hàng hàng.
Đứng quanh Mẹ mọi người tim chiêm niệm,
Ủ xác ngọc trắng trinh mầu khăn liệm.
Nhung gối vàng rực rỡ nét dung nhan,
Vẫn xuân tươi làn da trắng hoa lan.
Môi phảng phất nụ hoa cười rất thánh,
Thân vẫn ấm mà sao không có lạnh
Mạch không còn nhịp đập đã ngừng tim,
Thần kinh ngưng hết hơi thở im lìm...

Bông hoa vũ trụ mờ sương,
Biết bao con Mẹ nhớ thương tình hiền.
Dung nhan ngà ngọc dáng tiên,
Đẹp hoa huệ thánh vẹn tuyền nét trinh.

Dưới ngọc thể nệm gấm vàng ngào ngạt,
Hương rất lạ đứng gần sao ngây ngất.
Thật tuyệt vời chẳng ai muốn lìa xa,
Cầm tay NGƯỜI linh hồn bỗng ra hoa.
Càng ngắm MẸ mắt vô cùng tuyệt diệu,
Trí chới với tai nghe ngàn giai điệu,
Máu bàng hoàng tim não bỗng hòa ca.
Không thời gian trong âm điệu thái hòa...

Hương đưa xác Mẹ về Trời,
Trầm nâng tà áo chơi vơi mây tầng.
Hoa trinh thơm ngát tình dâng,
Theo hầu Me Thánh thiên thần hoan ca.

Áo rực rỡ mặt trời hoa ánh sáng,
Gót hài trăng, triều thiên kết toàn sao.
Nếp xiêm y hương trầm quế ra vào.
Vương gót ngọc theo cài mây năm sắc,
Thiên thần tấu đẹp tuyệt vời thánh nhạc.
Thoảng êm êm hương thở diễm tình ca,
Ánh hồng tươi mùa xuân thánh thái hòa.
Muôn vũ trụ đồng dâng kinh trọng thể
Ồ rất lạ ! có một bà diễm lệ !
Đang từ từ chân lướt nhẹ thang mây,

Trải thảm nhung viền sáng láng tinh cầu.
Nam nữ thánh hai hàng tay bạch lạp,
Miệng nở hoa Alleluia khúc nhạc.
CHÚA KITÔ đưa MẸ đến NGÔI CHA,
Vùng hào quang tuyệt diễm CHÚA NGÔI BA.
Môi Mẹ thánh nở hoa lời ca ngợi,
“Ân vĩ đại có bao giờ chờ đợi!...
Đây xác hồn của tôi tá BA NGÔI,
Quá ngất ngây con sao nói ra lời!...
Xin lập lại điệu ca MAGNIFICAT”,
Lời khiêm tốn tựa hương dâng ngào ngạt.
Làm men say chới với cả thiên đàng,
CHÚA BA NGÔI phong tước MẸ cao sang.
Triền thiên tặng một NỮ VƯƠNG rất thánh.

Chức cao trọng một cao vời đức hạnh
Cả thiên đàng ngợp sóng nhạc hòa ca
Chín tầng trời muôn ánh sáng kết hoa...
Thiền thần tấu khúc “Thiêng Thần Tuyệt Diệu”
Tiếng ngà ngọc sáng lời vàng giai điệu
Chúc tụng CHA hỡi chín phẩm thiên thần,
Chúc ABBA hỡi các thánh thiên đàng.

Ca ngợi CHÚA hỡi tỉ sao muôn vũ trụ,
Ca ngợi CHÚA vạn ngân hà chưa đủ.
Chúc tụng BA hỡi tất cả loài người...
Chúc tụng NGÀI hương, sắc, những xinh tươi.
Ca ngợi Đấng toàn năng, chân, thiện, mỹ
Ca ngợi BỐ hỡi tài năng, nghệ sĩ...
Chúc tụng NGÀI hỡi nhựa, lá, chồi, hoa...
Chúc tụng NGÀI hỡi đàn, sáo, vũ, ca...
Ca ngợi  CHÚA hỡi muôn loài tạo vật...
Ca ngợi CHÚA trong “có, không, còn, mất”...
Chúc tụng NGÀI hỡi tất cả thời gian,
Chúc tụng NGÀI mọi khoảng trống không gian.
Ca ngợi CHÚA nhiều tỉ năm đường ánh sáng,
Ca Ngợi CHÚA hỡi vui, buồn, sốt sắng...
Của triệu loài, của muôn tỉ con tim,
Của lời dâng hay của tiếng lòng im...
Chúc tụng CHÚA hỡi núi, sông, rừng, biển cả
Sâu thung lũng, đèo, thác, ghềnh tất cả...

Thiên đàng một thuở lạ lùng,
Người con trần thế Nữ Vương Đất Trời.
Chín tầng sáng láng chơi vơi!
Xôn xao tinh tú dâng lời suy tôn.
Lên trời một lúc xác, hồn,
Tạo thiên lập địa một lần này thôi.
Tình bằng thánh ý BA NGÔI,
Hơn Hòm Bia Thánh, hơn lời thánh ca.
Chan hòa ánh sáng ngọc ngà,
Ngạt ngào hương sắc “bông hoa diệu kỳ!”
Muôn vần dệt gấm thành thi,
Vào vùng tuyệt diệu khúc ly tao vàng.
Sử Trời nạm ngọc một trang,
Ngàn sau, ngàn trước mang mang tá thần...
Âm ba cao vút dài ngân,
Hòa âm biển nhạc những vần huyền mơ.
Là đây trời nhạc biển thơ,
Thời gian nạm sáng làm mờ bình minh.
Không gian mặc lấy hồng tình
Thiên đàng chỉ một nữ xinh xác trần.

Một số khác tông đồ và môn đệ,
Đi giảng truyền nước CHÚA ở vùng xa
Khi hay tin họ vội trở lại nhà.
Đã khâm liệm quàn quan tài niêm kỹ,
Muốn thấy Mẹ nên hết lời năn nỉ...
Quá ngạc nhiên khi đã được mở ra,
Mẹ không còn chỉ ngào ngạt hương hoa.
Đúng xác Mẹ về Trời tin tất cả...

Xác hồn Mẹ Thánh về Trời!
Đoàn con trần thế muôn lời tung hô.
Làm sao không dám mà mơ!
Tình dâng cảm tạ không ngờ Chúa ban
Hương vương của Mẹ tràn lan,
Thơm hơn tất cả hoa lan đầu mùa
Bút rừng viết chảng sao vừa!
Điểm son thánh tích cũng thừa tứ mơ.
Vùng hồn trở lại dòng thơ,
Xôn xao nét mực, giấy mơ lời thần.
Bút phàm bất lực bao lần.
Quên lời, buông ý nghe ngân tiếng lòng.

Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến một thành miền Galilê, gọi là Nazarét gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse thuộc nhà Đavít.  Trinh nữ ấy tên là Maria (Luca 1, 26)

Khúc Nhạc Kinh Hoa

B

ổng trầm Khúc Nhạc Kinh Hoa,
Hồn dâng tiến Ave Maria lời mừng.
Máu về tim những tưng bừng,
Lời yêu thương đó đến vùng cuối tim.
Xưa nay con đã đi tìm,
Lời êm thần nhạc hồn chìm ngất ngây!
Rằng Kinh Hoa đã từng ngày,
Vang vang tâm thức kéo dài dư âm.
Lời Kinh hơi thở hương trầm!
Lời Kinh thẳm thấu sóng ngầm thương yêu.
Kinh Hoa điệp khúc cung chiều
Thuyền hồn giao cảm cũng nhiều ủi an.
Sóng âm thánh thót muôn lần.
Lời thiêng diễn tả một phần đủ dư.
Gabriel tiến ngôn từ,
BA NGÔI hiệp nhất yêu như ý thần.
Đất trời dẫu có xoay vần,
Lời Kinh vẫn mãi cũng ngần ây thôi.
Giòng Ngân Hà nguyện Chúa Trời!
Sông Mân Côi mới đổi lời đặt tên (1).
Sao hôm chợt sáng mọc lên,
Hoàng hôn chứng kiến mon men dâng lời.
Ave Maria ngọt tuyệt vời,
Ngàn sao lần chuỗi kêu mời tình dâng.
Mẹ xưa một thuở xin vâng,
Đổi thay Trời Đất thời hoàng kim sinh.

Đất Trời nối lại duyên tình,
Yêu thương ngôn ngữ chuyển mình lan xa.
Từ lời thiên sứ nở hoa,
Cung đàn tuyệt diễm hợp ca khúc hồng!
Eâm êm nhạc đã suôi giòng,
Dưới chân Mẹ Thánh cung lòng chơi vơi.
Uống luôn, uống mãi từng lời,
Con ca điệp khúc lời mời dấn thân.
Rằng xưa Mẹ chẳng ngại ngần,
Xin vâng dâng trọn tấm thân đền thờ.
Từ rằng một thuở ước mơ,
Ngôi Trời nhập thể giòng thơ nhiệm mầu.
Gia đình sớm tối một mầu,
Cổ đeo tràng hạt lời cầu Hoa Kinh.
Từ quan án sát dâng tình (2)
Đến người bạn biển bên mình chuỗi thiêng.

Ai về Trà Kiệu một miền,
Chuyện xưa tích cũ mẹ hiền đã thương.
Giữa thời loạn lạc nhiễu nhương,
Trong cơn cấm đạo bất thường xảy ra.
Kinh hoa làm chốn thắng ca!...
Ngày nay con Mẹ sống xa quê mình.
Lời Kinh an ủi nhiều tình!
Sớm chiều tha thiết bóng hình chuỗi hoa.
Ave Maria ngọt lời ca,
Hành trang còn mãi trầm ca ngọt ngào.
Máu hồng luôn những ước ao,
Mân Côi nhạc thánh ra vào con tim.

Đất Trời mới có nhịp cầu,
Huệ Trinh Tim Mẹ nối câu chữ đồng.
Ave Maria một trời hồng,
Mân Côi đã tỏ tấm lòng Việt Nam.
La Vang những bước gian nan.
Kinh Hoa lần chuỗi đêm tàn rừng sâu.

Chú Thích: Giáo dân địa phận Bùi Chu đi chợ qua đò dọc dọc đường lần chuỗi chung nên con sông đó mệnh danh là sông Mân Côi. (Phan Phát Huồn, Việt Nam Giáo Sử Cuốn II, Cứu Thế Tùng Thư, Saigon 1962, tr. 546)

Thánh Luca Phạm Trọng Tả, quan án sát rất siêng lần hạt.  Thánh Phêrô Dũng người đánh cá mến mộ Kinh Mân Côi.  Hai Thánh anh hùng Tử Đạo VN.

Tôn Sùng Hoa Thánh

B

ao giờ còn máu về tim,
Hoa lòng Mẹ Thánh còn tìm hương yêu.
Từng đêm, sáng, tối, trưa, chiều,
Uống lời sữa Mẹ bao nhiêu là tình.

Rất tuyệt diễm một màu “hoa rất thánh”,
Quá cao sang đẹp lộng lẫy xinh tươi.
Hoa thiên đàng thơm tỏa khắp nơi nơi,
Hương ngào ngạt bao thiên thần ngây ngất.

Hoa đẹp mãi hoa linh thiêng trời, đất.
Chín tầng trời say hương sắc tuyệt vời,
Muôn hoa trần hợp lại cũng chơi vơi.
Hoa lộng lẫy bao nhiêu ngàn thế giới!
Ủ “hương cứu độ” bao đời trông đợi!
Quá ngạc nhiên nảy nở tự trần gian,
Không nhiễm trần rực rỡ sáng hồng vân.
Hương lan mãi đến tận cùng thế giới.

Hoa sáng láng qua vùng tinh vân mới.
Hoa thần thiêng đẹp nét thánh trang đài,
Hoa muôn đời óng ánh sáng ngọc trai.
Hoa hội tụ muôn tinh anh vũ trụ.

Hoa toàn vẹn màu sắc hương no đủ.
Hoa nạm bằng muôn sợi nắng thủy tinh,
Màu khoan nhân thương xót chứa chan tình.
Cảm động quá một hoa lòng của Mẹ.

Hoa thông cảm tặng đoàn con dương thế,
Hoa cứu nguy, cứu khổ lúc gian nan.
Khi lo âu hoa linh dược thần an.
Mẹ chăm sóc cầm tay con khẽ nói.

Vững tin cậy! Lắng nghe lời Chúa gọi.
Đừng lo, con! Đã có Mẹ chở che,
Từ đêm đông, nắng sớm, lúc trưa hè.
Mẹ theo sát có bao giờ rời nửa bước.

Dốc nguy hiểm mẹ dấn thân đi trước.
Con đói no Mẹ để mắt đêm ngày,
Thoáng ưu phiền sâu kín Mẹ đã hay.
Giang tay rộng ôm đoàn con bỡ ngỡ!

Mẹ luôn đến với tâm hồn rộng mở.
Mẹ nhìn con qua bóng mắt từ bi.
Con lo ư ? cứ đến với Mẹ đi!
Mẹ chia sẻ lệ buồn khi con khóc.

Mẹ vui mừng khi thấy mắt con tươi,
Hạnh phúc sao khi con nhoẻn miệng cười.
Như phép lạ Mẹ là loài hoa phước lộc,
Đạt ước vọng khi tới gần hoa ngọc.

Nói về hoa lời nói tựa tình ca,
Nghĩ về hoa bỗng duyên ý mặn mà.
Hoa màu nhiệm đến gần vơi khổ lệ,
Hằng cứu giúp của những người cô thế...

Của những người bất hạnh đến cùng hoa...
Đất với Trời trong hoa thánh MARIA
Hoa rất lạ, cả đất trời có một.

Vũ trụ ngàn xưa đẹp diễm kiều,
Ngạt ngào hoa Mẹ Thánh hương yêu.
Trao cho nhân loại hoa nhân hậu,
Con nguyện tình dâng sớm, tối, chiều.

Từ nay hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc.  (Luca 1, 48)

Đức Mẹ Và Tuổi Trẻ

N

gày xưa tuổi Mẹ trăng tròn,
Đơn sơ, trong sạch, lòng son nhiệt tình.
Tay ngà, mặt phấn, dáng xinh,
Ban mai thánh vịnh một mình Mẹ ca.
Trời xanh nắng thủy tinh hoa,
Mặt hồ sóng bạc, xa xa ánh hồng
Êm êm giai điệu nhạc lòng
Dâng lời ca ngợi tim nồng yêu thương
Ngây ngất rất lạ mùi hương
Chan hòa ánh sáng khác thường lan lan
Sứ thần áo trắng hoa lan
Dâng lời chào kính Thiên đàng đến đây...
“Thưa NÀNG phước lạ dư đầy,
Với NÀNG Thiên Chúa ngày ngày ngự trong
Con NÀNG gồm phước lạ hồng...”
Ngạc nhiên, bối rối, mắt tròn xinh xinh.
Thiên Thần nói hết sự tình
MARY can đảm, dâng mình “XIN VÂNG”!
Magnificat tạ ân
Khiêm nhường đích thực, muôn lần kiên trinh
Cuộc đời Mẹ trẻ gia đình,
Thương yêu, tiết kiệm, hy sinh, chăm làm
Luôn luôn ánh mắt dịu dàng,
Những gì tốt đẹp xin vâng ý chàng.
Nghèo mà vui ít nói năng
Cùng chàng chia sẻ bao lần khó nguy.
Tình thân lối xóm một khi,
Nhường cơm, chia áo, hay đi giúp người.
Mặt xinh luôn điểm nụ tươi,
Dễ thương cư xử, tuyệt vời trái tim.
Những người trẻ, MẸ hay tìm
Để cùng chia xẻ, cùng tìm cảm thông...
Chưa kinh nghiệm hạnh phúc hồng
Đam mê đủ thú cố mong hơn người!
Mất bình an cạn nhựa tươi!
Hay tìm khoái lạc ham cười “trăng hoa”!
Từ từ nhỏ nhẹ chằng la
Niềm an ủi đẹp mặn mà lời thương
“ Nếu em còn mãi vấn vương!
Lại đây với CHỊ lại thường nha em”!
Những khi trăng giải bậc thềm
Quay tơ chỉ dệt kiếm thêm ít tiền
Khoan thai, đẹp nết, dáng hiền
Mang bào thai nặng nét duyên vẫn tròn
Viếng người nghèo khó gót mòn
Họ hàng thăm hỏi tấm lòng thiết tha.
Đến ngày nở nhụy khai hoa,
Vui lòng chịu đựng người ta chối từ.
Hang lừa ngựa, lạnh có dư!
Bồng con thánh mắt Mẹ như lạc thần,
Tạ ân Thiên Chúa muôn lần,
Người chăn chiên đoái ân cần tiếp vui.
Dâng con đền thánh ngậm ngùi,
Lời tiên tri đó MẸ vùi trong tim.
Lạc con lo sợ đi tìm,
Thấy con nói lạ MẸ chiêm niệm hoài.
Ca-na tiệc cưới dặm ngoài
Đang vui hết rượu chẳng ai lo nhờ
Mẹ thương nói Chúa giúp cho,
“Giờ con chưa đến” Không ngờ rượu ngon
 
MẸ thương bao lớp tuổi non!
Có khi vấp ngã lòng son chân tình

Điệp Khúc Lời Yêu

G

iọng yêu điệp khúc kinh hoa,
Tháng mười dâng kính MARIA lời chào.
Ngày xưa thì Sứ Thần trao,
Ngày nay con MẸ ước ao kính mừng.
Lời êm tưởng nhạc vang lừng,
Cõi tim máu đỏ tưng bừng hoan ca.
Môi nhung khẽ thốt tiếng ngà,
AVE MARIA đã nở hoa miệng tình.
Ngày sau còn lại bóng hình,
Xin Vâng Trinh Nữ một mình đổi thay.
Kỷ nguyên mới đã từ ngày,
Ngôi HAI Nhập thế rằng đây thời vàng.
Trần gian kết ước Thiên đàng,
Từ trong bến phúc đi ngang bến tình.
Chuỗi ngà lần bởi ngón xinh,
Dòng êm hạnh phúc bóng hình thiên thai.
Trần gian lữ thứ đường dài,
Hành trang chuỗi ngọc miệt mài sớm hôm.
Kinh hoa điệp khúc vẫn còn,
Gia tài của MẸ cho con tuyệt vời.

Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà. (Luca 1, 28)

Chuỗi Ngọc Thánh

D

ư thánh sủng! Đầy thiên ân, phước lộc.
Ngón tay ngà, tràng chuỗi ngọc hào quang,
Duyên trần gian, giao kết với thiên đàng.
Chòm sao lạ, trên tay em chuỗi hạt,
Lời kinh nguyện, ngợp trăng thanh gió mát.
Ánh thiêng thần, lấp lánh chuỗi Mân Cội,
Sáng, hoa, hương thơm ngào ngạt đôi môi.
Lời rất thánh, lời thiên thần sứ giả,
Ngon sữa, mật; ngọt nho, lê, trái vả.
Áng đào tiên, mơn mớn “trái trường sinh”
Đóa hồng nhung, tươi mọng sữa Bình minh.
“Siêu thần dược” diệt tiêu trừ bách bệnh,
Ơn cứu khổ, ân phò nguy cứu mệnh.
Thuốc an thần, khi giao động hoang mang,
Nẻo Thiên Thai, dẫn lối tới thiên đàng.
Thần khí giới diệt ba thù vây hãm,
Đuốc sáng rực: đêm sương mù ảm đạm.
Cánh bướm non vườn mộng áng đào xinh,
Nhạc lời chim, suối hót tắm Bình Minh.
Như hoa, trái, sương, mây, trời nắng hạ,
Núi, biển cả, bình nguyên, bông, cỏ, lá.
Ngọc lời kinh : tiếng ru Mẹ dịu hiền,
Khúc nhạc thần êm tuyệt diệu triền miên.
Bờ giếng ngọt : bỏng lưỡi khô cháy khát,
Nắng sa mạc trưa hè: cơn gió mát.
Lòng suối mơ, êm ả bóng rừng già,
Áo lưng đồi, mượt nội cỏ ngàn hoa.
Chuỗi ngọc thánh trên tay hồng bụ sữa,
Triều thông cảm vào linh hồn mở cửa.
Ngón Ngọc lan thiếu nữ tuổi xuân thì,
Giọng cụ già lẩm nhẩm nguyện thầm thì.
Người lính trận : niềm tin đêm phục kích,
Chiến sĩ Phúc âm say men kích thích.
Bữa ủi an : khi khốn quẫn lao tù,
Bếp lửa hồng, đêm băng giá mịt mù.
Bồi sinh chất, réo nhựa sôi sức sống,
Não kích thích, hồn reo vang sấm động.
Một lời kinh : rừng chữ nghĩa bao la,
Một lời kinh, muôn hợp tấu hoan ca.
Bao ý nghĩa : mười lăm chuyện tình rất thánh,
Từng cử chỉ, lời, hành vi phản ánh.
Maria, kính mừng Maria.
Một ngàn kinh, là cả một ngàn hoa.
Năm mươi tám vì sao chòm Bắc-Đẩu,
Chuỗi ngọc thánh ! chuỗi  ân tình yêu dấu.
Là hoa hồng, dàn thiên lý, hương cau
Lá trái thơm, ngọt cốm chuối, hồng nâu...
Gom tất cả, sắc, lời, hương tuyệt diệu,
Cao báo tháp, ngọc, vàng, son chất liệu.
Đuốc gươm thiêng, Mẹ trao thánh Đa-minh,
Sức mạnh thần, thắng muôn triệu hùng binh.
Nghĩa tràng hạt : Phe Phúc Aâm rút gọn,
Thiên, Nhân, Địa qua khuôn vàng thước ngọc.
Mẹ thương con, con yêu Mẹ tràn trề,
Một kính mừng : trưa, hôm, sớm, đêm về.
Cầm tràng hạt, con thấy lòng an ủi,
Êm xoa dịu vỗ về khi buồn tủi.
Ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm qua,
Chuỗi ngọc trời ban, vẫn đẹp tươi hoa.
Dòng sông Thánh vẫn tuôn tràn ân phước.

Ngày Thánh Mẫu

C

hẳng nề nóng bức, đường xa,
Đến Ngày Thánh Mẫu chúng ta đổ về.
Lòng thành dân tộc nước mình,
Con về với MẸ bóng hình bên nhau.

Tâm hương thắp nến nguyện cầu,
Ngất ngây lòng trí quên màu thời gian.
Không gian cách bước giang san,
Vượt đèo băng núi dặm ngàn đến nơi.

Rằng đây hạnh phúc chân trời,
Dòng hoa tim nở tình người muôn phương.
Lời dâng thơm đẹp hoa hương,
Dưới chân MẸ Thánh thương thương dạt dào.

Rằng Đây một thuở ước ao,
Rằng đây hiệp ước CHÚA trao con người.
Rằng đây hòa giải thắm tươi,
Người cùng Thiên Chúa chơi vơi kết tình ...

Dâng tim MẸ, những hoa xinh,
Lửa yêu bốc cháy lời kinh chân thành.
Còn hương MẸ, còn màu xanh,
Còn trời, còn đất ân lành MẸ CHO.

Chà đây cả một trời mơ,
Nhạc vàng đẹp ý, tứ thơ màu hồng.
Ngọt, ngọt, tình MẸ mặn nồng,
Giao thoa ánh mắt hoa hồng kết duyên.

Anh hùng tử đạo tổ tiên,
Kiên trinh truyền thống lời nguyền sắt son.
Rằng đây một thuở dâng hồn,
Ngày càng tha thiết còn hơn thuở nào.

Ý tình bay vút trời cao,
Muôn lòng ánh đẹp đêm sao bầu trời.
Hành hương thuộc nẻo dòng đời,
Ngày vàng Thánh Mẫu nạm lời yêu thương ...

Dâng Hoa

B

é hái hoa tím nhỏ
Dâng Mẹ Fatima
Lòng khiêm cung nghèo khó
Bé xin hát bài ca

Bé dâng hoa đỏ thắm
Của lòng bé nhiệt thành
Bé yêu Mẹ lắm lắm
Xin dâng bông màu xanh
 
Bé luôn luôn ngoan ngoãn
Lòng yêu Mẹ chí tình
Bé yêu dâng lời kinh
Một loài hoa ánh sáng

Bé luôn đến với Mẹ
Chắp tay bé cầu xin
Cho Bé và trần thế
Tươi mãi một niềm tin

Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, vì thế Đấng Thánh sắp sinh sẽ là thánh, sẽ được gọi là con Thiên Chúa.  (Luca 1, 35)

Tháng Hoa Ngày Cũ

T

háng ngày ấy! Xa xưa thời thơ ấu,
Tôi theo bà, đi hái đóa hoa giun,
Cùng những hoa vạn thọ dáng thấp lùn.
Mâm bồng nhỏ đầy hoa dâng Đức Mẹ,
Những kỷ niệm hồn nhiên còn tấm bé,
Đã ngủ sâu, nhưng chỗi dậy dễ dàng
Mỗi năm về, “tháng Đức Mẹ”: tháng hoa sang
Lòng bừng nở hoa lòng thời dĩ vãng
Sắc hoa nhớ! Có bao giờ quên lãng ...

Một đảo tre, ở giữa cánh đồng chiêm,
Làng tôi nghèo, dân thôn xóm thật hiền.
Xóm đạo nhỏ, giữa một làng không Công Giáo,
Được nghe kể: Thưở triều đình cấm đạo,
Đốt mọi nhà dân công giáo cháy tiêu,
Bắt làm Đình Đông, bắt bỏ đạo đủ điều ...
Niềm Tin vững, trường tồn qua gió bão,
Tháp nhà thờ, lừng lững vượt lên cao,
Lớn chuông đồng, mặc nắng gió ra vào,
Lương cùng Giáo, đề huề trong vui vẻ,
Tôi theo chị, tìm hoa dâng Đức Mẹ,
Khi đến Chùa, chúng tôi gặp ni cô,
Rất hân hoan, bà vui vẻ chuyện trò.
Lúc từ giã, tặng hoa mẫu đơn thiệt đẹp,
Quá vui sướng, quên giữ gìn khép nép.
Tôi reo lên: “Hoa đẹp quá! Trời ơi!”
Lời ni cô: “Dâng Bà Chúa Mẹ Trời.”
Rồi sau đó, trong ngày rằm tháng chạp,
Dân xóm đạo tặng Chùa đôi bạch lạp ...
Trong tháng hoa: Dân xóm Đạo mỗi chiều
Đến nhà thờ: hát, lần hạt thật nhiều.
Nến thắp sáng, hàng hàng bên tượng MẸ
Mẫu đơn đẹp, chen hoa dại nhỏ bé.
Với tình dâng: lòng kính, mến, tin, yêu,
Trước bàn thờ trong Kinh nguyện ban chiều.
Đến cầu khẩn: MẸ thường ban phép lạ,
Không Công Giáo: MẹÏ cũng ban ơn tất cả.
Một bàn thờ: Hoa nến đủ bốn mùa,
Dâng tâm hồn, khi nắng sớm, chiều mưa.
Tuy xóm nhỏ: tình MẹÏ hiền con thảo.

Sài Gòn Ngày Thánh Mẫu

N

ăm xưa nhớ Sài gòn ngày Thánh Mẫu,
Sáng huy hoàng, ngày lộng lẫy tuyệt vời.
Làn sóng người, kéo đến tự nơi nơi.
Vàng kinh nguyện trong tình dâng thành khẩn,
Bên tượng Mẹ hàng hàng người lại khấn.
Đoàn giáo dân tràn ngập khắp công trường,
Dự lễ nghi kính Đức Mẹ tôn vương.
Xin phù trợ nước Việt Nam khốn khổ,
Dài chinh chiến; van xin Người che chở ...
Một kỳ đài vĩ đại MARIA,
Hàng sao đèn ánh sáng đã nở hoa
Đường Thống Nhất cả rừng cờ xanh trắng,
Phút suy niệm cả biển người im lặng.
Mấy chục ngàn người tham dự rất đông,
Ai cũng như ai đua nở đoá hoa lòng.
Dâng nước Việt cho Nữ Vương nước Việt,
Một tổng thống quì cầu  xin tha thiết.
Đêm hoa đăng: tượng Đức Mẹ Hoà Bình,
Quá đẹp xinh, khối cẩm thạch màu trinh.
Hàng bạch lạp chạy dài trên thảm cỏ,
Ngàn lại ngàn tâm hồn dâng rộng mở.
Một tình dâng của giáo hữu Việt Nam,
Các cụ già tràng hạt nguyện lâm râm.
Làn sóng trẻ cất tiếng cao lời hát,
Đoàn giáo hữu uống thánh ca mãi khát.
Nữ Vương Hoà Bình một nhạc phẩm hoà âm,
Cao cung lên hay tiếng nhỏ lời thầm.
Đồng dâng kính lên toà cao chói lọi,
Phút khấn hứa thần vào hồn chới với.
Từ Nha trang, Ban mê thuột, Lâm đồng,
Từ Cần thơ về Châu đốc, Vĩnh long.
Vùng Đà nẵng, Huế, Trị thiên, Phan thiết,
Từ Phú quốc, Vịnh Cam ranh, Cửa Việt.
Về Sàigòn, Ngày Thánh mẫu dâng kinh,
Đem trái tim dù nhỏ bé dâng tình.
Ngày thành lập Việt Nam hàng giáo phẩm,
Máu tử đạo một trăm ngàn đã thấm,
Bắc, Trung, Nam lời kinh đã nở hoa,
Lòng nhiệt thành một bác ái tình ca.
Từ xóm nhỏ cho đến vùng thị tứ,
Lời kinh nguyện sớm, trưa, chiều có đủ.
Cửa đoàn con dâng lên Mẹ chí tình,
Tình tự kinh là những đoá bông xinh.

Hàng Giám Mục hàng hàng ngày rước kiệu,
Dòng sông nến dài cung chiều giai điệu.
Đêm nguyện cầu lộng ý Đất, Trời ca,
Kinh Hòa Bình trong thánh ý vị tha.
Đoàn chiên Mẹ kết tình trong khối thánh,
Gương sáng chói Mẹ vòm trời đức hạnh.
Lá, cỏ, cây nghe hát vọng công trường,
Mây thấp, hồn cũng thấm ý tình thương.
Vùng ánh sáng nhiễm lời kinh trọng thể,
Bầu không khí sáng chói ngời muôn vẻ.
Muôn tung hô, ngàn xưng tụng Nữ Vương,
Rừng từ bi, lân ái, biển yêu thương ...
Cho nước VIỆT cho toàn dân đất VIỆT,
Hòa bình đến, cho tình người tha thiết.
Thảo cầm viên hoa, cỏ, vật vui mừng,
Ngàn lá hàng đường Thống Nhất tưng bừng.
Ngày trọng đại, ngày thiêng, ngày Thánh Mẫu,
Hoa Thiên quốc, hương trời, Sao Bắc Đẩu ...
Một đêm nào từng ghé bến Sàigòn,
Mưa ơn trời, tưới phước những những đoàn con:
Cả con vắng tuy xa vời đất Bắc,
Hay lưu lạc bốn phương trời chạy giặc

Đến ngày nay đoàn con lạc quê người,
Chút tình dâng vẫn mãi nở hoa tươi.
Ngày Thánh Mẫu vẫn hằng năm trọng đại,
Bằng cầu nguyện cho quê hương hiện tại.
Cảnh THÁI HÒA đất nước VIỆT thân yêu
Tình KẾT ĐOÀN người Việt hải ngoại nhiều ...
Dâng kính Mẹ dù hoa lòng bé nhỏ ...

Bấy giờ bà Maria nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm nơi tôi như lời sứ thần nói.” (Luca 1, 38)

Năm  Điều Mẹ Thương

M

ột thương dự lễ mỗi ngày
Hai thương lần chuỗi sự VUI, THƯƠNG,
 MỪNG (mỗi ngày)
Ba thương Kinh Thánh đọc siêng (mỗi ngày)
Bốn thương mỗi tháng một lần tội xưng
Năm thương ép xác chay lòng
Thứ tư, thứ sáu giữ luôn hàng tuần ...