|
ương, sắc, màu xinh sao dễ thương
Hoa nào tình bằng hoa quê hương!
Rưng rưng tâm thức gây mùi nhớ
Tim, não, hồn si mê vấn vương
Bông xứ cười tươi ở trước đình
Xanh non hoa lý dáng xinh xinh
Vàng hoa mướp dậu thơm quê ngoại
Phượng vĩ hè vui đỏ dáng tình
Hoa mộc tìm thơm ủ ấm trà
Sen mùa hạ rũ ngát hương hoa
Tầm xuân hé nụ, tường vi đẹp
Đêm thoáng hoa quỳnh ươm bóng nga
Hoa khế lanh chanh rắc ngõ làng
Áo vàng đại đóa cúc thu sang
Xum xoe hoa nhãn bờ đê rộng
Lấm tấm hoa cau cạnh gốc bàng
Lá trúc tròn e ấp cổng chùa
Ngọc lan quí phái nụ lưa thưa
Mẫu đơn vương hậu ngày xem hội
Rực rỡ hoa hòe say nắng trưa
Hoa bưởi khoe màu bên khóm mai
Ai trinh, ai trắng, nét trang đài?
Hoa đào cười mỉm bên đôn sứ
Vì có mình nên “xuân tái lai”
Vàng phấn hoa ngâu rắc khắp nơi
Hoa cà tím nụ khéo đưa lời
Hoa nhài hương thẹn còn e ấp
Thơm nhẹ thùy dương theo gió khơi
Tết đến mai vàng mở mãi hoa
Mái tranh, lầu nhỏ tận thôn xa
Đưa nàng sứ giả tình xuân đến
Chẳng có riêng ai khắp mọi nhà
Đất khách tình quê hương với hoa
Đau lòng trở dậy khúc tâm ca
Hương mùa Đất Mẹ còn thơm mãi
Thế hệ ngàn sau chẳng bước nhòa
Lê Ngọc Hồ
|